Trở lại màn ảnh rộng sau Mùi phở, NSƯT Quốc Tuấn gặp lại với hình ảnh gai góc, bí ẩn và đầy toan tính trong bộ phim kinh dị Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng. Lần đầu đảm nhận vai phản diện ở thể loại này, nam nghệ sĩ không giấu áp lực khi được ê-kíp “chọn mặt gửi vàng”.
Đằng sau tạo hình trưởng bản “nham hiểm” là nhiều trăn trở về cách xây dựng nhân vật và những tiếc nuối khi chưa thể khai thác trọn vẹn chiều sâu vai diễn. Bên cạnh câu chuyện phim ảnh, Quốc Tuấn cũng lần đầu chia sẻ với Báo Tiền Phong về những lựa chọn khắt khe trong nghề và cả hành trình đồng hành cùng con trai Bôm.
Mức thù lao thỏa đáng
Khi đạo diễn "chọn mặt gửi vàng" giao phim cho mình, và bản thân diễn viên cũng được tin tưởng giao vai, thì ngoài tâm thế làm nghề, chúng tôi đều chịu áp lực cực lớn về việc phim có thành công hay không.
Cảm giác tham gia một bộ phim mà không đạt được thành quả như ý thực sự không hề dễ chịu. Áp lực này đè nặng lên cả ê-kíp, từ đạo diễn đến diễn viên. Ngược lại, khi phim thành công, đó là niềm hạnh phúc chung của tất cả mọi người.
Đây là lần đầu tiên tôi tham gia phim điện ảnh thuộc thể loại kinh dị và cũng là lần đầu tiên vào vai phản diện trên màn ảnh. Điều này khá thú vị vì suốt bao nhiêu năm ở Nhà hát Tuổi trẻ, tôi hầu như chỉ đóng vai phản diện trên sân khấu kịch. Ngược lại, trên truyền hình và điện ảnh, tôi lại thường xuyên được giao các vai chính diện. Nhờ sự trải nghiệm đa dạng đó mà khi vào vai phản diện trong phim này, tôi không gặp khó khăn gì, ngược lại còn thấy rất hào hứng.
Tuy nhiên, có một chút tiếc nuối. Ban đầu, tôi và đạo diễn trao đổi về một nhân vật đa chiều hơn - một trưởng bản có vẻ ngoài rất tử tế, vì dân, nhưng sâu bên trong lại cực kỳ thâm hiểm và thủ đoạn. Nhưng do tuyến nhân vật này không phải là trung tâm nên tôi chưa thể đào sâu hết mọi khía cạnh.
Tôi luôn trăn trở cách thể hiện để nhân vật toát lên một cảm giác bất an ngầm, khiến người xem nhận ra có điều gì đó không ổn, ngay cả khi vẻ ngoài vẫn rất đạo mạo. Tôi không ngại làm xấu hình ảnh bản thân, thậm chí còn mong muốn được hóa thân triệt để đến mức khán giả khó nhận ra mình. Đó mới là thành công của người diễn viên. Tuy nhiên, đạo diễn có lẽ vì tính thương mại nên vẫn muốn giữ gương mặt để khán giả dễ nhận diện. Tôi chỉ thay đổi bằng cách để râu bạc cho khác đi một chút.
Cảnh quay khó nhất và ấn tượng nhất là cảnh tôi rơi từ mái nhà xuống. Cảnh đó khá nguy hiểm và khiến tôi bầm dập cả người vì khuôn mặt tôi xuất hiện ở tiền cảnh nên không thể dùng diễn viên đóng thế. Chúng tôi quay ở Mộc Châu vào đúng đợt lạnh nhất năm ngoái. Có những cảnh quay trong hang tối, khói giả liên tục được tạo ra, từ ngày này qua ngày khác khiến tôi bị ho và viêm mắt sau khi trở về.
Những nỗ lực của tôi trong nghề được ghi nhận và trân trọng, từ đó mức thù lao cũng ở mức thỏa đáng, không có gì phải phàn nàn. Cơ chế tư nhân rất rõ ràng: anh làm tốt thì anh được trả lương cao. Điều này không chỉ giúp nghệ sĩ có thu nhập tốt mà còn tạo điều kiện để chúng tôi tái tạo sức lao động và cống hiến hết mình cho vai diễn.
Lựa chọn kịch bản khắt khe đến mức bị đồn "chảnh"
Tôi không tham vọng trở thành ngôi sao phòng vé miền Bắc hay theo đuổi một danh xưng cụ thể nào. Nghe những danh xưng ấy khiến tôi hơi buồn cười. Điều tôi mong nhất là tất cả những dự án mình tham gia đều gặt hái được thành công nhất định và tạo được dấu ấn thật sự trong lòng khán giả.
Thực tế từ trước đến nay, may mắn các dự án tôi làm đều có thành quả tốt, gần như không có thất bại. Đó là kết quả của việc tôi luôn khắt khe, khó tính trong khâu lựa chọn kịch bản. Trong nghề này, sự lựa chọn không bao giờ là dễ dàng. Tôi luôn quan niệm diễn viên chính là "khán giả đầu tiên". Nếu kịch bản không thuyết phục được bản thân thì làm sao hy vọng thuyết phục được công chúng.
Ngoài thu nhập, việc giữ được uy tín và niềm tin với khán giả, với nhà sản xuất và đạo diễn là điều quan trọng. Khi kịch bản đến tay, diễn viên có quyền từ chối nhưng đạo diễn có thể không hài lòng hoặc tự ái, khiến diễn viên không được mời hợp tác trong các dự án sau.
Tất cả đều có hai mặt. Khi là người khó tính, diễn viên sẽ chọn được kịch bản tốt nhưng khi từ chối những kịch bản không tốt thì trường hợp đạo diễn/nhà sản xuất có thể tự ái, thậm chí còn có những điều tiếng không hay như chảnh. Điều này rất khó nhưng chung quy lại những người làm việc với tôi đều thấy thoải mái và hiệu quả. Mục tiêu lớn nhất vẫn là hoàn thành tốt công việc được giao.
Bôm bây giờ đã có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng bạn ấy rất cần được ra ngoài giao lưu. Đặc thù học nghệ thuật khiến cuộc sống của Bôm khá khép kín, mỗi ngày học đàn trong một căn phòng nhỏ khoảng chục mét vuông, chỉ có cây đàn và thầy dạy, sau đó về nhà lại tiếp tục luyện tập 6-7 tiếng. Việc học này vốn rất khắc nghiệt, luôn ở trong trạng thái khu biệt, nên bạn ấy dễ cảm thấy bí bách.
Vì thế, khi ở nhà, tôi thường tranh thủ đưa con đi cà phê, nếu có 2-3 ngày nghỉ tôi lại đưa Bôm đi du lịch để bạn ấy được giải tỏa tinh thần. Có lần đang quay phim tại TPHCM, mới 5 ngày tôi đã chủ động chi hàng chục triệu đồng để bay về gấp, chỉ để con được "xả" bớt áp lực. Trong thời gian quay phim tại Mộc Châu, hễ có 3-4 ngày nghỉ tôi cũng bắt xe giường nằm trở về, dù mỗi chuyến đi kéo dài 6-7 tiếng và chỉ ở được bên con hơn một ngày rồi lại quay lại đoàn phim.
Hiện tại Bôm chưa có nhiều bạn bè hay người yêu vì kỹ năng giao tiếp và vấn đề ăn uống vẫn còn những hạn chế nhất định. Tôi vừa là bố, vừa là bạn, là người đồng hành để giúp con giải tỏa về tinh thần.
Bôm tiếp thu kiến thức rất tốt, 7 năm qua bạn ấy vẫn duy trì phong độ đó. Tuy nhiên, khoảng 2 năm gần đây, tâm sinh lý của bạn ấy có nhiều thay đổi. Một phần vì mỗi năm đều phải trải qua một cuộc phẫu thuật lớn. Việc gây mê nhiều làm trí nhớ giảm sút đáng kể, rồi việc chụp CT, X-quang liên tục cũng rất hại sức khỏe. Lúc bé, Bôm chưa ý thức được nhiều nên vào phòng mổ tâm trạng còn nhẹ nhàng, nhưng giờ lớn rồi, mỗi lần chuẩn bị phẫu thuật bạn ấy đều cảm thấy nặng nề hơn.
Về định hướng tương lai, tôi luôn nhắc con phải học thật tốt. Làm gì cũng phải có nền tảng kiến thức vững chắc thì mới ra đời được. Tôi không muốn con vội vàng đi biểu diễn khi chưa thực sự chín muồi.
Mục tiêu lớn nhất của tôi là Bôm có thể tự lập và nuôi sống bản thân bằng cái nghề bản thân đã chọn. Bây giờ bạn ấy đã có nghề trong tay, đó là thành công bước đầu. Tôi không cho con đi cọ xát sớm vì nếu nhận về kết quả không tốt, tâm lý bạn ấy sẽ rất nặng nề.
Cứ để bạn ấy tích lũy kinh nghiệm, nghe nhạc nhiều hơn, khi thực sự tự tin thì bước ra ánh sáng cũng chưa muộn. Cuộc đời dài lắm, chậm lại một hai năm không có gì phải buồn cả. Dù nhìn các bạn cùng trang lứa đi biểu diễn bạn ấy cũng có chút sốt ruột, chạnh lòng, nhưng chính điều đó lại làm động lực để Bôm cố gắng tập luyện kỹ hơn.